Truyện ngắn từ Blog Amethyst (chap 1)
Chap 1
Ngày hôm nay, cậu được mẹ đưa tới trường
Thật là hiếm khi nào mà cậu được mẹ đưa đến lớp. Bình thường cậu phải tự mình đi xe bus đi học, từ lúc cậu mới học lớp 4 bé tí bé tẹo. Nhưng hôm nay, lại là chuyện hoàn toàn khác, vì cậu đến nhận lớp ở trường Ams ( trường Ams cơ đấy ! ).
Ngày đầu tiên vào lớp 6, cậu không tránh khỏi cảnh lạ lẫm ban đầu. Trường thì rộng thênh thang, mà nhìn chỗ nào cũng thấy những anh chị ( hay cả những người không ra anh cũng chẳng ra chị nữa ) chạy, tay dang ra, ôm nhau và hò hét. Những tiếng giày cao gót lộp cộp, tiếng những đôi converse và DC bình bịch, hòa lẫn những tiếng hét tạo ra một bản giao hưởng đầy tính chất ngẫu hứng. Đến cả người ngoài ( tức là mấy ông công nhân xây dựng treo mình trên Grand Plaza bên cạnh ) nghe thấy bản giao hưởng ấy cũng phải ngoảnh lại mà nhìn xem cái gì mà vui vẻ và bấn loạn đến như thế. Ngay chính cậu cũng thấy vui vui, mặc dù cậu thường không thích những trò thái quá như thế. Cậu hình dung một ngày nào đó, cậu cũng giống như một anh chàng phía xa xa – quần bò skinny, giày Wings, tay lăm lăm Iphone 4 và vai thì trĩu xuống vì McBook – vừa đến đã lao tới ôm một chị xinh ơi là xinh. Ngày đó, chắc cũng chẳng xa đâu...
Hôm nay thì không ai ôm cậu như thế cả. Mẹ cậu cũng không. Lâu lắm rồi, cậu chả còn nhớ là bao lâu, cậu không được ai ôm thắm thiết cả. Mà cũng chẳng nói đến ôm, chỉ một cử chỉ quan tâm nhỏ cậu cũng không được có. Bố cậu đi công tác suốt ngày, về nhà là say khướt. Mẹ cậu thì còn phải vùi đầu vào đống sổ sách giấy tờ, và hơn cả là những shop hàng hiệu và spa. Ban ngày, cậu tự đi học lấy. Về nhà rồi, cậu tự ôn bài, hoặc nếu không thì chúi đầu vào Google Giải Đáp và Discovery. Cậu không mấy khi được nói chuyện với bố mẹ, và hay chính vì thế mà ra ngoài cậu cũng chẳng nói chuyện với ai. Mọi người đã nghĩ là cậu bị tự kỉ...
Chỉ có mình cậu hiểu cậu không tự kỉ như mọi người nghĩ.
Điều khiến cậu không hài lòng lắm về trường cậu chỉ là cả mấy cái sân, đều không có lấy một bóng cây nào tử tế. Bên này là một cây điệp cao và gầy, cành lá không xòe ra nổi. Cạnh đó có một cây bằng lăng lơ thơ vài chiếc lá. Bên kia một cây xà cừ khẳng khiu, trên cành vẫn còn lủng lẳng một chùm bóng bay đã xịt hết hơi từ bao h...
... Khu cậu học lại càng chẳng có cây. Lớp cậu ở gần cổng sau, trong một khu mà lớp nào cũng chạy điều hòa ro ro và trang trí cực kì sặc sỡ. Trong lớp cậu có khoảng hai chục nhóc đã đến. Đứa nào đứa nấy ngồi im thin thít, thỉnh thoảng đảo mắt như rang lạc. Chẳng đứa nào quen đứa nào, nên chỉ biết ngậm miệng ngồi nín lặng nhìn trời, nhìn đất và nhìn bảng. Riêng ở một bàn tít bên phía cửa sổ, cso hai cô bé ra rả nói, không to nhưng cũng đủ cho cái lớp học trật tự phải ầm ĩ. Cậu ngồi ngay bên dưới hai cô bé ấy, điều đầu tiên cậu phát hiện ra là hai cô giống hệt nhau – từ đầu tóc, quần áo ( mặc đồng phục mà ), giọng nói và cả gương mặt trông như trẻ con cute cực kì. Cậu tò mò nhìn hai cô bé sinh đôi, để ý một lúc lâu mới thấy rằng một người luôn là người nói, và người còn lại thì hầu như chỉ mỉm cười ( cả nụ cười cũng cute nữa ). Cô bé nói nhiều nhận ra ngay cậu bé mới đến, đột ngột quay xuống, liến thoắng liên hồi làm quen với cậu. Cậu chợt thấy vui – cậu vẫn nghĩ là vì cô bé ấy đã nói chuyện với cậu, hình như trong lòng cậu có cái gì đấy khác lạ, nhẹ nhàng và ngại ngùng đôi chút. Cậu vẫn không biết gọi nó là cái gì, từ trước đến nay, cậu chưa bao h trải qua một cái gì giống thế. Chỉ biết một điều, là ấn tượng đầu tiên cô bé ấy để lại trong lòng cậu như một bức tượng đài, khó mà sụp đổ.
Cậu đã bắt đầu thấy vui khi được đi học, vì cậu biết cậu sẽ thấy cô bé ở lớp, luôn tươi cười với cậu. Cậu bắt đầu đi học nhóm với cô bé trước mỗi h kiểm tra. Cậu bắt đầu gọi cô bé bằng biệt danh từ lúc nào không rõ. Cậu biết được tất tần tật mọi sở thích, sở ghét cũng như sở đoảng của cô bé ( còn sở trường thì cậu biết là cô bé có cố mấy cũng chẳng có ). Cậu luôn luôn tìm mọi cách để cô bé vui, luôn gợi chuyện cho cô bé cười nói huyên thuyên, mặc dù những gì cô bé nói thường chỉ là những chuyện đâu đâu trên trời dưới đất mà cậu chẳng bao h quan tâm cả ( như Lady Gaga, Natalie Portman hay HKT và những gì tương tự như thế ). Cái cậu muốn thấy - chẳng phải là The Caribean’s Pirates hay Pocker Face – mà chỉ là gương mặt tươi cười và cái ngây ngô đáng yêu của cô bé. Tóm lại, cậu là bạn thân nhất của cô, thậm chí thân hơn cả người em gái sinh đôi của cô nữa.
“Shawol !” – Cậu lẩm bẩm một mình, chẳng hiểu tại sao mình cũng có lúc ngốc nghếch thế này. Ngày nào cậu cũng gọi thầm cái tên quá đỗi thân thuộc này trong tim đến cả trăm lần, như sợ rằng rồi cậu sẽ quên mất. Không ! Không phải cậu sợ quên – cậu không thể quên cái tên ấy đâu, cậu sợ sau này cậu sẽ không được gọi cái tên ấy nữa. Cũng phải thôi ! Cậu và Shawol h đã học đến lớp 9, biết đâu được sau này có còn học cùng nhau thêm nữa hay không ? Mà kể cả có học cùng đi nữa, thì cũng chắc gì cậu đã thân với cô bé như trước. Bây h, ngay cả bây h, Shawol và cậu cũng đã chẳng thân thiết như ngày xưa nữa rồi. Cậu không ngồi gần Shawol, cô bé cũng có khi lờ cậu đi, chẳng thèm quan tâm gì đến cậu. Cậu đi học suốt ngày và Shawol thì đi xem phim suốt ngày. Cũng có đôi lúc Shawol cũng ngồi nói chuyện với cậu, nhưng cậu cảm thấy cô bé chán nản. Đủ hiểu, mọi chuyện bây h đã khác.
Ít ra thì lớp 10 Dứa Gai vẫn học cùng lớp với Shawol. Cậu đã lớn lắm! Giờ cậu cao hơn 1m80, hơn Shawol cả cái đầu. Cậu không còn bị mụn dầu nữa. Gương mặt cậu chẳng đẹp trai lắm, nhưng cũng không đến mức xấu tệ - tóm lại là cậu có vẻ ưa nhìn. Giống như viễn cảnh cậu từng hình dung, nhưng khác một điều là cậu không ăn diện ( như mọi người ) và lúc cậu đi vào trường, không có ai chạy đến ôm cậu mà hò hét. Dứa Gai trông thấy Shawol. Cô bé hét lên và lao ra, lao ra chỗ một cậu bạn khác, cậu bạn suốt ngày đi xem phim với cô bé : Vũ “Hàn”. Trong mắt Shawol, Dứa Gai không phải bạn thân nữa, và cậu chẳng phải không hiểu điều đó. Gan ruột cậu tưởng như thắt lại.
Trước h cậu vẫn nghĩ cậu thật sự có một BFF. Cậu vẫn thường coi trọng bạn của cậu hơn là cái gia đình cậu sống tách biệt. Cậu thậm chí coi bạn bè là tất cả, làm cho họ đủ mọi thứ không mong bạn bè phải trả lại cho cậu. Thật ra, không phải ! Cho dù là với gia đình hay với bè bạn, cậu vẫn giống như một phần tử thừa thãi, vô tích sự. “Tại sao họ lại không chịu hiểu ? Mình thật sự không phải như họ vẫn nghĩ” – đã bao lần Dứa Gai muốn hét lên điều đó, nhưng có cái gì từ bên trong cứ ngăn cậu lại, làm cậu ngập nhụa trong cơn stress dai dẳng. Chẳng lẽ chỉ vì cậu là Dứa Gai ?
Phải ! Chỉ vì cậu là Dứa Gai ! Dứa Gai lập dị ! Dứa Gai tự kỉ
Nếu bạn có bất cứ bài viết, truyện ngắn tâm sự hay, vậy tại sao không để mọi người cùng đọc, cùng chia sẻ. Bạn có thể đóng góp bài viết của mình tại đây. Xin cảm ơn.
Chap 1
Ngày hôm nay, cậu được mẹ đưa tới trường
Thật là hiếm khi nào mà cậu được mẹ đưa đến lớp. Bình thường cậu phải tự mình đi xe bus đi học, từ lúc cậu mới học lớp 4 bé tí bé tẹo. Nhưng hôm nay, lại là chuyện hoàn toàn khác, vì cậu đến nhận lớp ở trường Ams ( trường Ams cơ đấy ! ).
Ngày đầu tiên vào lớp 6, cậu không tránh khỏi cảnh lạ lẫm ban đầu. Trường thì rộng thênh thang, mà nhìn chỗ nào cũng thấy những anh chị ( hay cả những người không ra anh cũng chẳng ra chị nữa ) chạy, tay dang ra, ôm nhau và hò hét. Những tiếng giày cao gót lộp cộp, tiếng những đôi converse và DC bình bịch, hòa lẫn những tiếng hét tạo ra một bản giao hưởng đầy tính chất ngẫu hứng. Đến cả người ngoài ( tức là mấy ông công nhân xây dựng treo mình trên Grand Plaza bên cạnh ) nghe thấy bản giao hưởng ấy cũng phải ngoảnh lại mà nhìn xem cái gì mà vui vẻ và bấn loạn đến như thế. Ngay chính cậu cũng thấy vui vui, mặc dù cậu thường không thích những trò thái quá như thế. Cậu hình dung một ngày nào đó, cậu cũng giống như một anh chàng phía xa xa – quần bò skinny, giày Wings, tay lăm lăm Iphone 4 và vai thì trĩu xuống vì McBook – vừa đến đã lao tới ôm một chị xinh ơi là xinh. Ngày đó, chắc cũng chẳng xa đâu...
Hôm nay thì không ai ôm cậu như thế cả. Mẹ cậu cũng không. Lâu lắm rồi, cậu chả còn nhớ là bao lâu, cậu không được ai ôm thắm thiết cả. Mà cũng chẳng nói đến ôm, chỉ một cử chỉ quan tâm nhỏ cậu cũng không được có. Bố cậu đi công tác suốt ngày, về nhà là say khướt. Mẹ cậu thì còn phải vùi đầu vào đống sổ sách giấy tờ, và hơn cả là những shop hàng hiệu và spa. Ban ngày, cậu tự đi học lấy. Về nhà rồi, cậu tự ôn bài, hoặc nếu không thì chúi đầu vào Google Giải Đáp và Discovery. Cậu không mấy khi được nói chuyện với bố mẹ, và hay chính vì thế mà ra ngoài cậu cũng chẳng nói chuyện với ai. Mọi người đã nghĩ là cậu bị tự kỉ...
Chỉ có mình cậu hiểu cậu không tự kỉ như mọi người nghĩ.
Điều khiến cậu không hài lòng lắm về trường cậu chỉ là cả mấy cái sân, đều không có lấy một bóng cây nào tử tế. Bên này là một cây điệp cao và gầy, cành lá không xòe ra nổi. Cạnh đó có một cây bằng lăng lơ thơ vài chiếc lá. Bên kia một cây xà cừ khẳng khiu, trên cành vẫn còn lủng lẳng một chùm bóng bay đã xịt hết hơi từ bao h...
... Khu cậu học lại càng chẳng có cây. Lớp cậu ở gần cổng sau, trong một khu mà lớp nào cũng chạy điều hòa ro ro và trang trí cực kì sặc sỡ. Trong lớp cậu có khoảng hai chục nhóc đã đến. Đứa nào đứa nấy ngồi im thin thít, thỉnh thoảng đảo mắt như rang lạc. Chẳng đứa nào quen đứa nào, nên chỉ biết ngậm miệng ngồi nín lặng nhìn trời, nhìn đất và nhìn bảng. Riêng ở một bàn tít bên phía cửa sổ, cso hai cô bé ra rả nói, không to nhưng cũng đủ cho cái lớp học trật tự phải ầm ĩ. Cậu ngồi ngay bên dưới hai cô bé ấy, điều đầu tiên cậu phát hiện ra là hai cô giống hệt nhau – từ đầu tóc, quần áo ( mặc đồng phục mà ), giọng nói và cả gương mặt trông như trẻ con cute cực kì. Cậu tò mò nhìn hai cô bé sinh đôi, để ý một lúc lâu mới thấy rằng một người luôn là người nói, và người còn lại thì hầu như chỉ mỉm cười ( cả nụ cười cũng cute nữa ). Cô bé nói nhiều nhận ra ngay cậu bé mới đến, đột ngột quay xuống, liến thoắng liên hồi làm quen với cậu. Cậu chợt thấy vui – cậu vẫn nghĩ là vì cô bé ấy đã nói chuyện với cậu, hình như trong lòng cậu có cái gì đấy khác lạ, nhẹ nhàng và ngại ngùng đôi chút. Cậu vẫn không biết gọi nó là cái gì, từ trước đến nay, cậu chưa bao h trải qua một cái gì giống thế. Chỉ biết một điều, là ấn tượng đầu tiên cô bé ấy để lại trong lòng cậu như một bức tượng đài, khó mà sụp đổ.
Cậu đã bắt đầu thấy vui khi được đi học, vì cậu biết cậu sẽ thấy cô bé ở lớp, luôn tươi cười với cậu. Cậu bắt đầu đi học nhóm với cô bé trước mỗi h kiểm tra. Cậu bắt đầu gọi cô bé bằng biệt danh từ lúc nào không rõ. Cậu biết được tất tần tật mọi sở thích, sở ghét cũng như sở đoảng của cô bé ( còn sở trường thì cậu biết là cô bé có cố mấy cũng chẳng có ). Cậu luôn luôn tìm mọi cách để cô bé vui, luôn gợi chuyện cho cô bé cười nói huyên thuyên, mặc dù những gì cô bé nói thường chỉ là những chuyện đâu đâu trên trời dưới đất mà cậu chẳng bao h quan tâm cả ( như Lady Gaga, Natalie Portman hay HKT và những gì tương tự như thế ). Cái cậu muốn thấy - chẳng phải là The Caribean’s Pirates hay Pocker Face – mà chỉ là gương mặt tươi cười và cái ngây ngô đáng yêu của cô bé. Tóm lại, cậu là bạn thân nhất của cô, thậm chí thân hơn cả người em gái sinh đôi của cô nữa.
“Shawol !” – Cậu lẩm bẩm một mình, chẳng hiểu tại sao mình cũng có lúc ngốc nghếch thế này. Ngày nào cậu cũng gọi thầm cái tên quá đỗi thân thuộc này trong tim đến cả trăm lần, như sợ rằng rồi cậu sẽ quên mất. Không ! Không phải cậu sợ quên – cậu không thể quên cái tên ấy đâu, cậu sợ sau này cậu sẽ không được gọi cái tên ấy nữa. Cũng phải thôi ! Cậu và Shawol h đã học đến lớp 9, biết đâu được sau này có còn học cùng nhau thêm nữa hay không ? Mà kể cả có học cùng đi nữa, thì cũng chắc gì cậu đã thân với cô bé như trước. Bây h, ngay cả bây h, Shawol và cậu cũng đã chẳng thân thiết như ngày xưa nữa rồi. Cậu không ngồi gần Shawol, cô bé cũng có khi lờ cậu đi, chẳng thèm quan tâm gì đến cậu. Cậu đi học suốt ngày và Shawol thì đi xem phim suốt ngày. Cũng có đôi lúc Shawol cũng ngồi nói chuyện với cậu, nhưng cậu cảm thấy cô bé chán nản. Đủ hiểu, mọi chuyện bây h đã khác.
Ít ra thì lớp 10 Dứa Gai vẫn học cùng lớp với Shawol. Cậu đã lớn lắm! Giờ cậu cao hơn 1m80, hơn Shawol cả cái đầu. Cậu không còn bị mụn dầu nữa. Gương mặt cậu chẳng đẹp trai lắm, nhưng cũng không đến mức xấu tệ - tóm lại là cậu có vẻ ưa nhìn. Giống như viễn cảnh cậu từng hình dung, nhưng khác một điều là cậu không ăn diện ( như mọi người ) và lúc cậu đi vào trường, không có ai chạy đến ôm cậu mà hò hét. Dứa Gai trông thấy Shawol. Cô bé hét lên và lao ra, lao ra chỗ một cậu bạn khác, cậu bạn suốt ngày đi xem phim với cô bé : Vũ “Hàn”. Trong mắt Shawol, Dứa Gai không phải bạn thân nữa, và cậu chẳng phải không hiểu điều đó. Gan ruột cậu tưởng như thắt lại.
Trước h cậu vẫn nghĩ cậu thật sự có một BFF. Cậu vẫn thường coi trọng bạn của cậu hơn là cái gia đình cậu sống tách biệt. Cậu thậm chí coi bạn bè là tất cả, làm cho họ đủ mọi thứ không mong bạn bè phải trả lại cho cậu. Thật ra, không phải ! Cho dù là với gia đình hay với bè bạn, cậu vẫn giống như một phần tử thừa thãi, vô tích sự. “Tại sao họ lại không chịu hiểu ? Mình thật sự không phải như họ vẫn nghĩ” – đã bao lần Dứa Gai muốn hét lên điều đó, nhưng có cái gì từ bên trong cứ ngăn cậu lại, làm cậu ngập nhụa trong cơn stress dai dẳng. Chẳng lẽ chỉ vì cậu là Dứa Gai ?
Phải ! Chỉ vì cậu là Dứa Gai ! Dứa Gai lập dị ! Dứa Gai tự kỉ
(Truyện được đăng dưới sự cho phép của Amethyst. Nguồn: http://purple-amethyst.blogspot.com
This story is posted by allowing from Amethyst. Source: http://purple-amethyst.blogspot.com)
Nếu bạn có bất cứ bài viết, truyện ngắn tâm sự hay, vậy tại sao không để mọi người cùng đọc, cùng chia sẻ. Bạn có thể đóng góp bài viết của mình tại đây. Xin cảm ơn.
- Rất vui khi được mọi người nhận xét, đóng góp ý kiến để bài viết chất lượng hơn.
- Các ý kiến mang nội dung xấu, tính chất spam, chia rẽ, vi phạm sẽ bị xóa mà không nhắc nhở.
- Comment và share bài viết nếu bạn cảm thấy hay và thú vị.
- Không quên ghi lại nguồn erhay khi bạn phát hành lại thông tin từ trang này.