Cà phê, Kem ba vị và một bờ
vai
_ Em có thích cà phê không ?
_ Cũng không, nhưng em nhớ.
_ Là sao ??
_ Có lẽ anh đừng nên hỏi mà hãy gọi
cho em một ….cốc kem ba vị đi !
_ Rồi em sẽ nói cho anh chứ ?
_ Không .
….
_ Anh cứ dựa đầu vào vai em đi. Khi
anh muốn khóc.
_ Em ngốc. Đừng bao giờ nhắc lại
câu đấy.
…
_ Anh không thể nói lên rằng : Anh
yêu em. Một cách thật sự. Đừng nói với mọi người em là người yêu của anh.
_ Đâu cầu như thế, và anh không
muốn nói. Anh sẽ nói khi cần.
_
Sự thật là anh không dám nói.
.....
_ Em đừng tỏ ra mình mạnh mẽ như
thế.
_ Không, em sẵn sàng yêu anh,
nhưng chỉ mình anh không hiểu điều đó.
_ Không, em không yêu anh !
_ Vậy ta chia tay đi.
….
Anh ơi. Vậy là em đã chia tay như
thế đấy. Em đã chẳng thể yêu được, không phải lỗi tại người ấy, cũng không phải
tại em. Chỉ là, em chưa thực sự yêu.
Sáu năm, không làm em quên anh. Dù
em đã tự nhủ mình rằng em sẽ khác.
Anh không khi nào quên chiều chuộng
em cả. Dù là đi đâu, anh cũng sẽ đưa em đi, chỉ cần em muốn. Anh rất dịu dàng,
ngọt ngào đến da diết.
Em yêu vòng tay ấm của anh khi ôm
em trong lòng, thật chặt. Em thích được gục đầu vào vai anh, lắng nghe những
nhịp thở đều đều, thanh thản. Em cảm thấy yên tâm khi bên anh như thế.
Nhưng, em biết, chưa bao giờ anh
coi em là tình yêu. Luôn luôn chỉ là cô em gái ngoan ngoãn bé bỏng. Hay tại em
kém anh 8 tuổi, nên anh mới luôn như thế.
Em sợ rồi có một ngày anh sẽ xa em.
Vậy là em cố tỏ ra trưởng thành để hợp với anh. Em cũng uống cà phê dù em ghét
cái vị đắng ngét của nó. Em cũng thức đêm để biết đêm dài, cũng tỏ ra mạnh mẽ.
Nhưng, dù có cố thay đổi thế nào, em vẫn
mãi mãi trẻ con trước anh.
Em vẫn thường hỏi anh, rồi một năm,
hai năm, ba năm nữa, mọi chuyện sẽ như thế nào.
_
Em gái của anh sẽ xinh đẹp này, có đôi mắt trong và nụ cười tươi.
Em lại mỉm cười. Một đôi mắt trong
ư. Em sợ rồi anh sẽ khác, anh sẽ có người yêu, rồi sẽ có vợ có con. Ôi, khi đó
anh là người đàn ông với bao nhiêu bộn bề cuộc sống. Anh sẽ quên em ngay. Nghĩ
vậy em khẽ thở dài, rồi lại gục đầu vào vai anh.
Anh luôn gọi em là “em gái”. Như thể anh sợ em sẽ quên đi điều đó.
Nhưng với em, anh là tình yêu. Một cái gì đó lớn lao và ngọt ngào
hơn nhiều.
Mỗi khi muộn phiền, em lại tìm đến anh. Em khóc như một đứa trẻ, khóc ướt
vai anh. Và khi đó, em thấy thật bình yên. Mọi thứ như được trút hết. Chỉ còn
bên em là anh, là bờ vai rất rộng, hơi thở đều đều và nụ cười nở trên môi. Em
đã yêu những điều đó. Không bao giờ quên bờ vai anh rất rộng luôn sẵn sàng chờ
đón em. Nhưng rồi, cũng đến lúc, mọi chuyện khác đi.
_ Chúc mừng sinh nhật mười sáu tuổi
của em gái !
_ Cô em của anh đây ư ? Xinh quá.
Người con gái ấy xuất hiện. Người con gái có đôi mắt trong. Đó là người yêu
anh.
_ Chúc em một tuổi mới vui vẻ nhé !
_ Vâng.
Tiếng nói em nghẹn ngào. Dù biết sẽ có lúc như thế này, nhưng em vẫn đau
đớn. Em muốn khóc, nhưng bờ vai anh đâu còn gần gũi nữa. Anh dần dần xa em
thôi. Và anh vẫn nuông chiều, quan tâm em như thế. Nhưng em biết chẳng thể thay
đổi được điều gì. Em không hy vọng nhưng vẫn thất vọng ê chề.
Em ôm Miu vào lòng. Con mèo xinh đẹp của anh giờ này đang cô đơn. Em cũng
giống nó thôi. Khi anh đã ở bên chị ấy. Miu sẽ không còn được âu yếm vuốt ve
nhiều như trước nữa. Nó chắc cũng không còn nằm lên bụng anh khi buồn ngủ. Giờ
nó biết nó đã bị gạt sang một bên rồi. Miu ngoan ngoãn nằm ở chiếc ổ với bát
sữa ấm. Có lẽ bát sữa sẽ làm nó quên đi buồn, nhưng còn em, em sẽ quên anh như
thế nào. Em đã khóc, nước mắt thấm ướt lên đám lông mềm mại của Miu.
…..
_ Em sẽ đi ! Hai tuần nữa.
_ Sao đột ngột thế ? Em đi đâu.
_ Du học. Em cần mà.
_ Mọi thứ ở đây đang tốt đẹp, sao thế, có chuyện gì buồn ?
_ Không, không có gì khiến em buồn cả.
Em cố phủ nhận, dù biết sẽ không qua được mắt anh.
_ Em sẽ học trung học, rồi có lẽ là đại học ở bên đó nữa. Cũng khá lâu, em
sẽ nhớ nhà lắm, nhưng không sao, em sẽ trưởng thành hơn ! Anh không cần phải lo
cho em đâu.
Đôi mắt anh chợt buồn. Chưa bao giờ em thấy anh như thế. Anh không nói gì.
Từ hôm ấy, em ít gặp anh hơn.
Em tạm biệt cha mẹ, tạm biệt Miu. Nhưng với anh, thật khó nói lên lời. Ngày
em đi, anh và người con gái ấy tiễn em.
_ Này em, phải nhớ giữ sức khỏe, không được thức khuya đâu. Có gì
alo cho chị nhé !
_ Vâng, em cảm ơn chị !
_ Anh, anh nói gì với em gái đi
chứ, anh định để cô bé đợi hay sao. A, thôi chết, em quên mất. Em phải đi mua
cái này. Chị sẽ cố quay lại, nhưng nếu lỡ rồi thì…tạm biệt em nhé ! Anh chị sẽ
nhớ em lắm đấy !
_ Dạ…!
…….
Anh vẫn lặng yên như thế. Em đành
phải mở lời trước.
_ Anh ơi, em sẽ nhớ anh
lắm…..Nhưng, em hứa sẽ sống thật tốt. Em sẽ trưởng thành.Anh hãy tin em.
Vì….vì…….em là em gái anh ! Đúng không ?
Anh vẫn lặng im như thế.
_ Anh hãy giữ gìn sức khóe, em sẽ
không khóc nữa. Anh phải yêu thương chị ấy. Em tin anh và chị ấy sẽ hạnh phúc.
Mà anh đừng quên con Miu, anh đừng để nó cô đơn đấy. Anh phải chăm nó. Hãy cho
nó nằm lên lòng anh, cho nó dụi đầu vào chân anh khi anh đọc sách. Cho nó trèo
lên chăn bông nằm trước anh mỗi ngày mùa đông. Đừng la mắng nó. Có rất cô đơn.
Anh nhé ! Và….anh hãy giữ sức khỏe đấy. …
….
_ Thôi, em đi đây !
Em quay mặt, cố giấu những giọt
nước mắt. Em vốn mau nước mắt, nên điều này thật khó với em.
Bất chợt, một vòng tay ấm áp choàng
qua vai em.
_ Đó không phải điều em muốn đúng
không ?
Tiếng anh nhẹ nhàng và quen thuộc
quá. Anh dường như đã hiểu. Chỉ em
là cố giấu.
_ Em đừng suy tư, đừng nghĩ ngợi nữa. Mọi thứ sẽ tốt đẹp với em. Đừng quên,
anh luôn đợi em.
Lần đầu tiên, anh không còn gọi em là em gái nữa. Lần đầu tiên, em nghe
thấy nhịp tim anh đập mạnh. Lần đầu tiên, em xúc động mà không khóc. Em thấy bờ
vai ấm ấm những hạt nước.
Anh đã khóc trên vai em, vẫn ôm em rất chặt.
Tạm biệt anh, tình yêu đầu của em !
….
Em đã có một cuộc sống mới. Gặp một số khó khăn.Và tất nhiên, vì không có
bờ vai anh bên mình, em không còn hay khóc nữa. Em đã hiểu ra nhiều điều, rằng
cuộc sống không phải luôn diễn ra theo ý nghĩ của mình.
Em đã tập cho mình chín chắn hơn, đã để cho nhiều nguời khóc trên vai mình.
Em hiểu cảm giác ấm cúng khi được an ủi và làm chỗ dựa tin cậy cho một nguời
như thế nào.
Em đã không còn suy tư nữa. Em cũng đã yêu cà phê. Dù ban đầu cái vị đắng
nghét ấy khiến em khó chịu. Nhưng ngọt ngào lại ẩn chứa bên trong.
Em đã có người yêu. Nhưng rồi em chia tay. Người con trai ấy mạnh mẽ
nhưng lại quá kiêu hãnh. Và em đã không thể hòa hợp.
Đó cũng là khi em nhận ra em không
thể quên anh, Như không thể quên cà phê mỗi buổi sáng. Như anh vẫn thích nhạc
cổ điển, yêu mùa thu và đôi mắt trong ấy. Và bờ vai anh vẫn khiến em nhớ mãi
khi em cô đơn.
Em sẽ trở về, khi ấy, anh là người
đàn ông 30 tuổi. Chắc anh sẽ khác bây giờ lắm. Vợ của anh có thể sẽ là chị ấy,
có thể không. Nhưng anh, anh sẽ hạnh phúc hay không ?
Anh có còn đợi chờ em như anh nói.
Không biết. Chỉ chắc chắn một điều, tim em sẽ đập thật nhanh khi thấy anh.
….
Giữa sân bay đông đúc, nơi kia, một
người đã đứng chờ em. Em nhận ra anh giữa bao nhiêu con người. Anh vẫn thế, nở
một nụ cười dịu dàng ân cần.Và bờ vai rộng…
Anh vẫn đợi em, đúng như anh nói.
…..
Người con gái có đôi mắt trong ấy
đã dời xa anh. Người đó nói đã không thể bao dung với anh nữa và khẳng định
rằng, anh thuộc về một người khác. Cô ấy ra đi mà không buồn đau hay tiếc nuối.
Vì ngày chia tay em, anh đã biết tim mình đập vì một nguời con gái duy nhất
thôi. Cô ấy đã thấy anh ôm em rất chặt. Cô ấy hiểu tất cả khi nhìn vào mắt anh.
Và cô ấy mong anh hạnh phúc.
Anh đã đọc được những dòng nhật ký
em để lại. Anh đã càng hiểu hơn, anh đã thuộc về một người. Một cô bé kém anh 8
tuổi nhưng yêu anh chân thành. Một cô gái sẵn sàng chấp nhận hy sinh tình yêu
của mình. Cô bé ấy là em, không còn chỉ là em gái anh nữa rồi.
Cô gái ấy đã trưởng thành, mạnh mẽ
hơn, sẵn sàng cho anh bờ vai để tựa.
Nếu như em trở lại, em vẫn sẽ yêu
anh đúng không? Vì anh luôn chờ em đây. Anh không phải là anh trai, một người
lớn của em, mà đơn giản: Anh là người rất yêu em.
….
Em đã nhầm khi nghĩ anh sẽ có gia
đình. Giờ anh vẫn độc thân. Quan trọng hơn là anh đã đợi chờ em, đúng như lời
anh hứa.
Em hạnh phúc vì đã được trở về, mọi
thứ lại như xưa, và em biết, anh sẽ bên em mãi mãi.
_ Nếu em hỏi anh đã chăm sóc Miu
như thế nào, anh sẽ nói thật là anh đã làm tốt nhiệm vụ. Anh đã thử ăn kem ba
vị và nó ngon thật. Ngọt ngào mà không cần thử thách qua vị đắng.
_ Nếu em muốn nghe, anh sẽ nói :
Anh yêu em thật lòng.
_ Anh này, nếu buồn, anh hãy cứ
khóc trên vai em, anh nhé !
Và giờ thì em biêt, hạnh phúc luôn
ở cuối con đường…..
( Vui lòng ghi rõ nguồn erhay khi phát hành lại thông tin từ trang này. )

- Rất vui khi được mọi người nhận xét, đóng góp ý kiến để bài viết chất lượng hơn.
- Các ý kiến mang nội dung xấu, tính chất spam, chia rẽ, vi phạm sẽ bị xóa mà không nhắc nhở.
- Comment và share bài viết nếu bạn cảm thấy hay và thú vị.
- Không quên ghi lại nguồn erhay khi bạn phát hành lại thông tin từ trang này.