Khi tất cả những yêu
thương đã vỡ vụn. Khi mọi sự ngụy biện với chính mình đều được phơi bày đến thảm thương.Sao đến giờ em mới nhận ra… em chưa từng hạnh phúc hả anh ?
Anh từng là tất cả, giấc mơ lớn. Anh khác em, tất nhiên, người
ta có bao giờ từ bỏ ước mơ những điều chưa với đến đâu. Và cũng như rất nhiều
những con người đang chạy đua trong cái thế giới nhỏ bé này, em khát khao anh,
như một tham vọng rực cháy. Em còn trẻ, yêu, muốn có được anh vô cùng, nhưng lại
sợ những cách biệt, sợ những yêu thương vị kỉ sẽ giết em mất. Mà em luôn nghĩ,
em chưa bao giờ và có lẽ, sẽ là chẳng bao giờ có thể đến bên anh.
Vậy mà….
Ngày ấy, anh đến với
em. Em sững sờ, dường như phủ nhận toàn
bộ sự thật ngay trước mắt. Anh… anh sẽ yêu em sao.Một con bé nhỏ hơn anh về mọi
thứ. Em thảng thốt tự hỏi mình. Rồi chợt
trong lòng mình một nỗi ưu tư thoáng qua em. Nhưng em đã cho qua. Thế đấy. Em
đã có anh rồi. Em là của anh. Em đã có tình yêu của anh. Thế đấy, em đạt được
khát khao của mình rồi.
Vậy là từ đây, em sẽ không cần phải giấu giếm những ánh mắt
em trao anh quá đỗi dịu dàng,Em cũng chẳng cần phải là một cô gái nhỏ đóng vai
phụ trong câu chuyện của anh với những cô gái khác. Em sẽ yêu anh thật chân
thành như em đã từng ao ước. Thật đấy, anh ạ, em sẽ yêu rất chân thành. Em yêu
anh, em yêu anh nhiều lắm.
Em dồn hết tâm trí cho anh.Em ngập tràn trong một niềm hạnh
phúc mới mẻ và lớn lao.Em yêu như một kẻ hàm ơn vô điều kiện. Vì sao ư. Anh
thân yêu. Đừng hỏi em. Vì anh đã mang đến cho em ước mơ lớn lao này.Được yêu
anh, được bên anh mỗi ngày, được chạm vào môi anh thật ngọt ngào và nồng ấm, được
chăm sóc và yêu thương anh. Tất cả, đấy, đã đủ lý do cho anh chưa.
Anh chỉ mỉm cười. Anh nhận ra tất cả. Anh yêu em cơ mà. Này,
cười tươi lên, tươi lên nữa chứ.
……
Anh đã nói là yêu em rồi. Anh phải yêu em mãi đấy.
…..
_ Anh, ăn cơm nhé ! Hôm nay em làm nhiều món ngon lắm !
_ Anh, tắm đi ! Em chuẩn bị nước ấm sẵn rồi !
_ Anh, em giặt hết đồ rồi….! Là sẵn và để trên phòng nhé,
không lo sáng mai đi tìm nhé !
_ Anh…
_ Anh….
Và cứ thế, em hồn nhiên trao tất cả sự tận tậm cho anh. Như
một kẻ hàm ơn, vâng, phải nhắc lại,một kẻ hàm ơn vô điều kiện. Anh nhận lấy tất
cả.
Nhưng, lâu dần, nụ cười trong anh dần nhạt nhòa.
Anh bận đi gặp nhiều đối tác.Công việc quá nhiều, mà thời
gian lại ít ỏi. Anh còn phải làm thêm giờ. Vâng, nhiệm vụ của anh mà, anh cố
lên, giữ sức khỏe nhé. Anh dần ít ăn cơm tối hơn. Hôm nay có món gì vậy em ? À
ngon quá nhỉ, ờ mà tiếc quá….! Anh lại phải đi tiếp khách hàng nữa. Em ăn trước
đi nhé. Ừ, không sao, công việc quan trọng mà. Anh đang có một sự nghiệp thăng
tiến, anh cần phát triển. Em ủng hộ anh. Em à, ngủ sớm nhé. Anh đi công tác đột
xuất. Có thêm dự án mới, anh cần xem xét tiến độ công việc. À, anh đi trong khoảng
một tuần nhé ! Đừng lo anh. …
Anh đi một tháng nữa mới về…..! Đừng lo anh !
Đừng lo….
Đừng lo…..
Em không còn được chăm sóc và bên anh nhiều nữa. Anh bận
quá. Công việc, đối tác,mọi thứ. Bây giờ, tất cả những thông tin em nhận được từ
anh chỉ xoay quanh mấy từ đối tác, khách hàng, công việc, dự án,công tác. Vâng,
chỉ là những từ 2 âm tiết thôi. Mà sao nó lại đẩy xa em và anh như thế.
Em tự nhắc mình không được trẻ con.Này, hết thời gian để Yêu
dại khờ rồi.Em hãy là người lớn nhé. Đúng rồi, em đã tự nhủ như thế từ khi anh
ngỏ lời yêu em. Em cần yêu một cách trưởng thành. Vì em yêu anh, một người đàn
ông độc lập và trưởng thành. Em tự dỗ mình trong yêu thương lớn lao, vâng, ước
mơ của em là tình yêu này. Em nên trân trọng và gìn giữ nó. Em đang hạnh phúc
cơ mà.
…
Những tin nhắn của anh ít dần.Đến nỗi mà em quên dần thói
quen cầm điện thoại lên và ấn biểu tượng hộp thư. Nhưng những điều khác, em không quên. Em vẫn
chuẩn bị quần áo cho anh mỗi sáng, vẫn pha cà phê và làm 2 phần ăn sáng một
cách vô thức. Vẫn chuẩn bị nước ấm vào mối 8h tối. Vẫn chờ cơm tối và nấu cơm
như một thói quen….
Em giật mình, sao vậy nhỉ. Có vấn đề gì với em vậy.Em trở
thành một kẻ lơ đễnh như thế này từ khi nào.
Cho đến lúc đấy, Anh vẫn đang công tác ở một nơi nào đó. Em
không còn nhớ lần cuối cùng anh nói anh đang đến nơi nào.
Hình như có cái gì đó đang rơi trong em. Em đói ư, không…em
cũng không nhớ là mình đã ăn một mình, rồi quên ăn từ bao giờ. Em có vấn đề thật
rồi. Nhưng sao em không ổn.Em đang yêu cơ mà. Không có anh ở bên, nhưng em đâu
phải cô bé mè nheo lẽo đẽo theo anh nữa. Em tự hỏi mình hàng ngàn câu hỏi.
Nhưng không. Lần này, dù đã cố ngụy biện cho mọi sự lãng quên và xa cách, em vẫn
không thể yên lòng tự dỗ dành trái tim mình như mọi khi. Hình như, mọi thứ đã
quá đủ.
Em khóc trong một nỗi hoang mang lo sợ.
Anh thân yêu….. Anh đang ở
đâu !
…
Em bấm máy gọi cho anh. Bây giờ là đêm, nhưng có lẽ ở một
nơi nào đó mà em nghĩ anh đang ở, anh sẽ vẫn thức. Đúng rồi, giờ này có lẽ anh
đang ăn tối.
Những tiếng tut dài …Em nghe thấy trái tim mình đập nhanh.Em
hồi hộp chờ đợi giọng nói của anh. Ồ, lâu lắm rồi, em không gọi cho anh. Em đã
nghĩ em sẽ nói gì, em đã biết em cần phải nói gì. Em đang nhớ anh, anh ở đâu.
Nói em biết. Em nhớ anh phát điên. Em còn không hiểu mình bị làm sao nữa. Nhưng
em chắc chỉ cần nhìn thấy anh trong một phút chốc thôi, mọi lo âu trong em sẽ
tan biến hết….
_ Alo !
Một giọng nói ngọt ngào đầy nữ tính vang lên cắt đứt những
suy nghĩ trong em. Em nhìn lại màn hình.Số của anh…, đúng rồi, hình của anh chụp
với em đây mà. Em áp máy vào tai lần nữa.
_ Alo ! Ai đấy ạ !
Vẫn là giọng nói ngọt ngào ấy. Sao lạ vậy.Lạ thật. Em đang cố
tìm một lý do nào đó để ngụy biện cho tình huống này, thật nhanh, trong 2 giây
thôi. Tổng đài lỗi mạng, một cô gái nào đó cầm nhầm máy anh, anh bị rơi máy….
Và cùng lúc đó, em đã được nghe thấy giọng nói quen thuộc của anh. Để rồi ngay
sau đó, em ước là mình nhầm.
…“Ai vậy em…! Giữa đêm sao lại gọi điện thế….”
…”Em cũng không rõ, không thấy nói gì…..số cũng lạ, không có
tên anh ạ! ”
…”Hây…chắc đứa nào nghịch ngợm nháy máy đây ! Thôi tắt máy,
ngủ đi em yêu !”
…..
Những tiếng tut dài vang lên tiếp theo nhưng những tiếng rơi
của thứ gì đang vỡ dần. Trong tim em là một viết cắt sắc và ngọt lịm.Có lẽ thế.
….Em đau lắm ! Sao anh không biết ! …
Mà có lẽ anh có bao giờ biết đâu. Em…em đã từng là gì với
anh vậy. Em khóc. Giờ thì chả còn gì cho em ngụy biện với cái sự đau đớn này.
Chỉ còn những tấm kính lạnh lung phản chiếu đôi vai đang rung lên mỗi nhịp. Em
ngồi thu mình lại…..Em đâu đã trưởng thành….em đâu đã từng là một phần của anh.
Em đâu đã đạt được ước mơ lớn của mình.Vì em đâu có đi tìm, là anh tự đến và
cũng tự rời khỏi em đấy thôi.
Giá gì em vẫn Yêu dại khờ anh ạ….. nhưng bây giờ, hình như
không được nữa rồi.
Ngày hôm sau, em chuẩn bị một bộ quần áo cho anh, là lượt cẩn
thận. Em pha hai tách cà phê nóng ấm,
chuẩn bị 2 phần ăn. Sau bữa sáng, là dọn dẹp nhà cửa. Thế rồi, em mặc chiếc váy
mới, suông dài quá đầu gối, trang điểm đẹp, ngắm mình trong gưởng. Em ra phố,
em đi mua sắm, chọn một số thứ đồ dùng cá nhân, cho anh cho em. Và tất nhiên
như mọi ngày, không thể nào thiếu sự chuẩn bị cho bữa tối.Em sẽ làm những món
anh thích và sẽ chuẩn bị nước ấm cho anh tắm trước khi ăn tối. Đúng, vẫn nhưng
mọi ngày.
Chỉ khác là em không đợi cơm tối nữa.Em dọn dẹp. Và em cũng
chẳng chờ anh về như mọi ngày nữa. Em nhẹ nhàng kéo vali ra khỏi căn hộ ấm áp của
chúng mình, nhẹ nhàng như cái ngày anh đã đến và nói yêu em.


Vì tình yêu, cô ấy sẵn sàng làm tất cả cho ng/yêu của mình, thật cảm phục ^^!, ước gì mình cũng có 1 ng con gái như thế
ReplyDelete