[6][A.Thông điệp][slider-top-big][nothing]

Unreal heaven

| 1 Comment


Và một ngày, hình ảnh về một vùng thảo nguyên xanh hiện lên trong tôi. Vùng thảo nguyên ngập tràn ánh nắng và gió, hơi thơm ngọt lịm của cỏ sữa. Một cô gái mắt xanh lơ, đẹp như vừa bước ra từ một câu chuyện cổ xa xôi nào đó, dịu dàng đến bên tôi. Em nói điều gì, đưa bàn tay ra phía trước. Em gọi tôi. Người họa sĩ tôi như chìm vào một thiên đường lộng lẫy và một nàng tiên đang dẫn tôi vào mê cung của mộng tưởng.

Tôi đặt lên tay nàng một nụ hôn, tôi nói sẵn sàng đánh đổi mọi thứ tôi đang có, những bức tranh, màu sắc, đam mê để có được một cuộc đời khác.Tôi không muốn chỉ là một người họa sĩ nghèo hèn nữa. Nàng dịu dàng quay lại nói với tôi. Mỗi lời nói là một nụ cười ngọt ngào đến mê hồn.

_ Đi theo em ! Em sẽ khiến anh trở thành người đàn ông tài giỏi nhất ! Không ai có thể là một họa sĩ giỏi nhất nhân gian này, trừ anh !

_ Lại gần em, anh sẽ trở thành người giàu nhất thế giới này.

_ Lại gần em, em sẽ cho anh khả năng siêu phàm ! Anh có thể có quyền lực tối cao, nắm giữ tất cả thế giới trong tay và điều khiển tất cả !
....



Tôi chìm đắm trong một không gian mê ly của chốn thần tiên. Nàng tiên ấy dịu dàng hôn tôi, khẽ vuốt lên tóc tôi và nắm lấy bàn tay thô ráp của tôi. Chưa bao giờ tôi có thể mơ đến những điều đó. Chưa từng.



Nàng cho tôi tất cả, đúng như những gì nàng nói. Tôi trở thành đấng tối cao của vùng đất thần tiên này. Tôi giàu hơn bất cứ ai, tôi có quyền lực và tài năng. Không chỉ còn là anh họa sĩ với những nét đẹp tuyệt đỉnh, tôi dần có được trí tuệ siêu phàm và không ai sánh kịp. Còn gì to lớn và tuyệt vời hơn. Tôi có tất cả, đúng như những gì tôi muốn.

Nhưng, tôi vẫn cảm thấy thiếu đi một điều gì đó. Hằng ngày, tôi sống trong cung điện nguy nga, kẻ hầu người hạ vô khối. Mọi thứ diễn ra đúng như những gì tôi mong muốn. Chỉ có em, nàng tiên ấy, người cho tôi mọi thứ không đến đây nữa.

Tôi hỏi đám cận thần, quan lại, tôi hỏi dân chúng. Không một ai biết nàng tiên ấy đã đi đâu. Nàng tiên mắt xanh đẹp tuyệt trần. Trong vương quốc của tôi, không một người con gái nào đẹp được đến thế. Không một người con gái nào làm cho tôi thấy gần gũi và thân thương, quyến luyến đến mê mị như thế. Không một người con gái nào mang lại cho tôi tất cả những điều đầy đủ đến như thế.

Sao em không ở bên tôi.

Sao em lại ra đi như thế. Tôi cô đơn và buồn bã. Trái tim tôi như chết dần chết mòn vì ám ảnh bởi hình bóng em, nàng tiên ở một vùng thảo nguyên xanh không tên. Nàng tiên tôi đã đánh đổi mọi thứ vì một cuộc sống khác.
.....


Chợt nàng xuất hiện. Giọt nước mắt đọng trên má. Đôi mắt xanh nhìn tôi buồn bã.

_ Anh có dám từ bỏ mọi thứ để có em không ?

Tôi sững sờ. Vương quốc, tất cả mọi thứ hiện thời ư. Sao em không ở bên tôi như bây giờ, mọi thứ đều tốt đẹp.

_ Anh có dám đánh đổi mọi danh vọng, mọi quyền lực trên đời để có được hạnh phúc bên em không ?

Tôi im lặng.

Em khẽ lắc đầu.

Tôi đang định tiến đến bên em, ôm em vào lòng thì bỗng khuôn mặt u sầu ấy biến mất, thay vào đó là hình ảnh một mụ phù thủy đáng sợ đến gớm ghiếc. Mụ nắm chặt tay tôi và đẩy tôi xuống dưới vực thẳm với những núi băng nhọn hoắt. Những núi băng đâm nát thân mình tôi, rớm máu. Tôi đau đớn, không thốt lên lời.

Vương quốc sụp đổ dưới chân tôi.

....

Tôi choàng tỉnh giấc. Tôi vẫn là chàng họa sĩ nghèo như tôi giờ đây. Chỉ là một giấc mơ. Tôi sực nhớ đến người vợ yêu mến dịu dàng. Nàng có đôi mắt xanh lấp lánh và nụ cười đẹp như ánh nắng. Thế nhưng, đã từ lâu, tôi quên em, tôi quên những ngọt ngào yêu dấu từng có giữa tôi và em để chạy theo những ánh hào quang huyễn hoặc.

Tôi gặp một người phụ nữ giàu có, bà ta nói sẽ cho tôi mọi thứ để biến tôi thành một danh họa nổi tiếng, thành một người thượng lưu giàu có. Chỉ cần tôi từ bỏ gia đình, quên em và ở bên bà ta. Tôi đã chấp nhận trò chơi ấy. Tất cả tôi mong chỉ là ước vọng thoát khỏi cuộc sống nghèo hèn đáng sợ. Tôi không thể sống mãi trong cái nghèo như thế. Tôi nói với người vợ yêu là tôi sẽ kiếm nhiều tiền, tôi sẽ lo cho nàng một cuộc đời sung túc. Một cuộc đời danh vọng và sung túc, ai lại không muốn. Nhưng, em đã từ chối tất cả. Em không cần những thứ đó. Em đau xót khi nhận ra tôi đánh đổi cả hạnh phúc vợ chồng ngọt ngào để có những thứ đó.

Cuộc đời không ngừng lại. Một chàng họa sĩ trẻ tuổi tài năng khác xuất hiện. Tôi bị mất mọi thứ, mọi mộng tưởng của tôi giờ là hư ảo và hão huyền. Tôi bị ném đi như một thứ đồ bỏ.

Những giọt nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt tôi. Trong tim tôi chẳng còn lại gì ngoài hình bóng của em, người vợ đẹp xinh yêu dấu.

Trong bóng đêm, tôi chạy như bay về mái nhà tranh ọp ẹp trên ngọn đồi cỏ xanh rì. Tôi bật tung cửa. Em vẫn còn đấy, ngồi bên chiếc giường đơn sơ cũ kĩ chờ đợi tôi. Em nhìn tôi, không một chút bàng hoàng và ngạc nhiên. Em chạy đến ôm tôi vào lòng. Đôi bàn tay bé nhỏ ấy giờ đây mạnh mẽ vô cùng, đủ sức làm ấm một trái tim tan nát.

_ Về đi anh, em không cần gì, ngoài anh !

...Về đi anh,



Toàn thân run rẩy, tôi cảm nhận em hiện hữu bên tôi. Người vợ hiền yêu dấu, mái ấm này mới là điều duy nhất thực sự tồn tại trong cuộc đời của tôi, anh họa sĩ nghèo nàn. Tôi ôm chặt em, như chưa từng được làm thế. Trong tim, những vết thương ngừng chảy máu. Và tôi hạnh phúc ở chốn thiên đường thực sự này.

(This story is written by Zubin - Truyện ngắn này được biết bởi Zunbin - Erhay)